Mỹ Đức bức tranh xuân

Mỹ Đức bức tranh xuân
(Vọng cổ và Lý Sâm Thương)
Biên soạn : Dân Huyền
Thúy Đạt ca

MỸ ĐỨC BỨC TRANH XUÂN

Nói lối:
Em từng biết có Mai vàng Mai trắng.
Nhưng chưa hay có cả Mai Hồng.
Vễ thăm Mỹ Đức một sớm cuối đông.
Đã đón nhận hương Mai Hồng chớm nở.
Thoang thoảng lâng lâng hoà cùng nhịp thở.
Để thêm mến thêm yêu thêm nhớ một vùng quê cứ mỗi độ xuân về.

Vọng cổ:
1. Em vẫn nghe sóng nước sông Thanh, sóng Đáy vỗ về, cùng tiếng róc rách của mái chèo từ Suối Đường, Suối Yến và tiếng cá vờn trăng trên hồ nước Quan Sơn. Màu nước trong xanh hoà với màu xanh của núi đồi đồng ruộng, từ Phúc Lâm, Tuy Lai, đến Phùng Xá, Hương Sơn. Màu vàng của lụa của tơ khoe sắc bên đường cũng gợi cho em màu mơ đầy quyến rũ.

2. Thắng cảnh Hương Sơn hỏi người vệ dự hội, có biết chăng nơi đây thời dựng Đảng thắm đỏ màu cờ? Chi bộ Đốc Tín đầu tiên còn lưu dấu đến giờ, cho Mỹ Đức trưởng thành cùng đất nước, nên màu đỏ ân tình thành mái ngói đỏ tươi. Đỏ cả khăn quàng của lứa tuổi tương lai mà đoá Mai Hồng ngời trên đôi má. Cuộc sống hôm nay tuy còn vất vả nhưng vẫn vui như những ngày trẩy hội Chùa Hương.

Nói lối:
Muốn lên núi uống nước giếng trong, ta phải qua Bến Đục.
Cũng như qua đêm tối trời mới đến hôm rằm vằng văc vầng trăng.
Mỹ Đức ơi, đất Mai Trắng, Mai Hồng.
Đất thắng cảnh, cho ai đem lòng thương nhớ.
Chợ Nứa, chợ Sêu, Tế Tiêu, Ba Thá.
Những cái tên nghe mộc mạc nôm na mà thân quen mà gần gũi chân thành.

Lý Sâm thương:
1. Em đến thăm quê anh đẹp như tờ tranh ai vẽ.
Bao sắc xuân nơi đây làm cho người đến thêm say.
Dù mai ngày chia tay lòng em luôn vấn vương nơi này.
Rằng ta vì tương lại mà cùng nhau đắp xây cho đời.
2. Mỹ Đức bao thân thương, người đi Chùa Hương qua đó.
Bao mến yêu trao nhau, dù xa nào có xa đâu.
Tình ta càng thêm sâu, một tình yêu sắc xuân muôn màu.
Tình ta càng bên nhau, một tình yêu sức xuân thêm giàu.