Cũng từ tấm bánh quê hương

Vỉa
Nhẹ nhàng mở gói bánh ra
Hương thơm man mác , đậm đà hồn quê…
Hát trổ 1:
Võng kẽo kẹt bờ tre
Nắng hong trưa hè, đậu rang thơm ngậy
Mang chất phác tình quê, lọc trong nghìn mưa nắng
Nhọc nhằn năm tháng
Dâng cho người tấm bánh đậu quê…hương
Trổ 2:
Quê mình đất sa mát mênh mông
Dạt dào nguồn nước bến sông
Bột đậu xanh mịn tơi thanh khiết ,
đã quyện trong ngát thơm mật đường
Tấm lòng Gia Bảo nặng tình thương
Trổ 3:
Rồng Vàng tung cánh ngàn phương
Áng mây đang vờn trời xanh êm dịu, gợi nhớ ngàn xưa
Đẹp như thần thoại, đến đời nay vẫn nức danh lưu truyền
Muôn đời ơn nhớ Tổ tiên
Trổ kết:
Con đường Gia Bảo đi lên
Chứa bao ân tình,
Vượt nghìn gian nan thành hạnh phúc
Cuộc sống ngày mai
Biển khơi buồm căng gió
Đến bờ vui, nắng soi mây hồng…
Cũng từ tấm bánh quê hương/./

Thăm lại Trường Sơn

Vỉa:

Bồi hồi bước đến nơi đây
Trường Sơn thăm lại phút giây chạnh lòng.

Hát:

1.
Nỗi xúc động trào dâng
Vấn vương trong lòng về đây thăm lại
Nơi chiến trường xưa
Những ngày xa vắng
Một thời cay đắng
Quyết tâm dành chiến thắng vinh quang.

2.
Nay còn mãi với thời gian
Tấm gương anh hùng
Nằm trên đất mẹ
Cống hiến tuổi xuân
Quên mình cho đất nước
Nghĩa tình sau trước
Vẫn một lòng tiếp bước cha ông.

3.
Tháng ngày khao khát chờ mong
Đứng trên đất này
Lòng tôi hiu quạnh
Ôi xao xuyến trào dâng
Nghẹn ngào khôn xiết
Lệ sầu thương tiếc
Các bạn giờ ai biết nơi đâu.

4.
Con đường xanh ngắt hàng cau
Bước chân đi về
Cùng nhau tâm sự
Vơi nỗi buồn đau
Xa rồi năm tháng
Vẫn còn bóng dáng
Những con người tỏa sáng non sông.

Thăm vườn xưa nhớ Bác

Thăm Vườn Xưa Nhớ Bác.
(Nói thơ )
Về đây thăm lại vườn xưa
Ơn người vất vả nắng mưa một đời
Chúng con nhớ lắm Người ơi

(Ng âm)
Công ơn của Bác biển trời bao la
Trong vườn rộn rã chim ca
Cảnh xưa còn đó ngôi nhà đơn sơ
(Hát Tò Vò )
(Trổ mở )
Trong gió thoảng, ngát thơm mùi hương
Ríu ran trên cành, tiếng chim gọi bạn
Ao cá Người đây, khu vườn xưa năm ấy
Bác nằm đâu đấy, giữa trưa hè bên chiếc võng nhẹ đưa
(Lk- Trổ 2)
Nhớ ngày kháng chiến thủa xưa
Nắng mưa nhọc nhằn, bôn ba hải ngoại
Trăm đắng nghìn cay, dạn dày sương gió
Nhọc nhằn gian khó, quyết tìm đường lo vận nước bình an.
(Lk- Trổ 3)
Khu vườn thơm ngát Hoàng Lan
Đến bên nhà sàn, hương sen ngào ngạt
Thơm mát tỏa hương, con đường in chân Bác
Bây giờ nay sao khác, vắng bóng Người con ngơ ngác tìm trông.
(Lk- Trổ 4 )
Trong vườn Mai Cúc vàng bông
Chúng con tìm Người, nhưng sao không gặp
Chắc Bác ngủ ngon, giấc tròn sâu lắng
Khi toàn dân quyết thắng, sống cuộc đời trong hạnh phúc bình an.
(Lk- Trổ 5)
Dân mình đã hết lầm than,
Sướng vui vô vàn, nhờ công ơn Đảng
Bác đã dựng xây, Khu vườn xưa năm ấy
Ngắm nhìn mới thấy, vẫn đong đầy bao dấu tích Người xưa !