Từ ngõ nhà ta

      TỪ NGÕ NHÀ TA

Biên  soạn: Dân Huyền

Lý Đất Giồng:

Câu hát này gửi từ quê hương
Câu hát này gửi về biên cương.
Xa xôi cách mấy trùng dương.
Tình ta vẫn luôn xanh thẳm.
Dù bao giớ sương không sờn.
Ơi người là người em thương.
Ơi người là người em thương.

Lối:

Từ ngõ nhà ta anh lên đường giữ nước.
Trong vòng tay của mẹ tiễn bước anh đi.
Còn em, em e lệ chẳng biết nói gì.
Khi bốn mắt nhìn nhau lòng vui dào dạt.
Hoa lá quanh ta cũng như múa hát.
Cho đến nay như còn đang giữ nguyên kỷ niệm buổi ban đầu.

Vọng cổ:

1. Dù trải qua bao mưa nắng dãi dầu, chắc anh vẫn không quên mảnh đất mà anh đã lớn lên dưới mái nhà thân thuộc, giữa vườn cây chim hót líu lo.
Từ ngõ nhà ta, bà đã từng tiễn ông lên đường đánh Pháp. Mẹ từng tiễn cha khi nước nhà bị giặc Mỹ phân chia, rồi mẹ lại tiễn anh giữa một mùa xuân mới đang về, đi giữ hương quế hương hồi nơi biên cương Tổ Quốc.

2. Từ ngõ nhà ta ngày ngày mẹ vẫn góp công cho đồng xuân khởi sắc, chăm chút từng cây chanh cây bưởi và mấy khóm hoa hồng. Cây anh trồng dạo ấy này đã lớn nhanh theo năm tháng chờ mong. Mùa bưởi đào hoa rơi trắng ngõ, mẹ nhắc em chọn một cành sai quả và nói với em cảnh ấy là để phần anh. Đôi gà mái tơ đẹp tựa trong tranh, mẹ cũng bảo là phần anh đó. Em hỏi mẹ rằng, còn những khóm hoa hồng  trước ngõ? Thì mẹ chỉ cười và âu yếm nhìn em.

3. Ngõ nhà ta em vẫn ngày ngày lui tới, nâng giấc mẹ già và chăm sóc các em. Năm tháng dần quen ghi câu ước hẹn của buổi tiễn đưa mà lòng đã dặn lòng. Hai chiếc gàu Giai gàu Sòng ngày nào anh cùng em tát chung thửa ruộng trước lúc lên đường, nay treo cạnh nhau như gợi nhớ gợi thương, bởi quê ta đã có máy bơm thay cho Sòng Giai dạo ấy. Trên đồng thâm canh em nhanh tay cấy. Việc xã việc đoàn bận rộn nhưng càng vui. Dõi bước anh đi em càng thấy yêu đời.

Lý Cái mơn:

Một mùa xuân trời quê bát ngát
Khúc hát yêu thương
Hoa đoà sắc thắm còn vương.
Tiếng quê hương tình chung thuỷ sắt son vẹn tròn.
Vầng trăng non ánh vàng dần buông.
Bên giếng khơi em soi gương.
Cho tình vấn vương, nghĩ về người thương.

Lối:

Từ ngõ nhà ta anh lên đường giữ nước.
Mang trong tim bóng mẹ dáng cha.
Cùng hình ảnh thân thương của một ngôi nhà.
Từ thủa ấu thơ cho đến ngày khôn lớn.
Anh vẫn mang theo hình ảnh đôi mắt huyền của em biết thức khuya dậy sớm.
Và mái tóc  đọng hương canh hương bưởi quê mình.

Vọng cổ:

5. Ký ức còn in những câu chuyện tâm tình. Trước lúc chia tay bao điều em muốn nói mà thẹn thùng tay ngắt mãi cánh hoa. Tạo hoá cho em khuôn mặt hiền hoà. Đảng cho em nghị lực của tuổi thanh xuân đầy sức sống. Biết giữ trọn thuỷ chung, biết  vui bằng lao động. Em không tìm những dấu chân sóng đôi ngày nào trước ngõ nhà ta mà dành thời gian để chuyển tin vui đi và đón tin chiến thắng đưa về.

6. Từ ngõ nhà ta anh mang hồn cha cùng tình mẹ và câu hát của em ra tận biên thuỳ. Dù ở phía đông, phía tây, phía Nam hay phía bắc, mặc cho gian truân và xa cách, trước sau anh vẫn vững dạ bền lòng. Trong cuộc chiến đấu mới hôm nay anh đã mang bao hoài bão và ước mong, khi đất nước bình yên xây hạnh phúc, anh mang chiến công về, em đón trước ngõ năm xưa và ta sẽ sống chung trong một căn nhà. Mẹ sẽ hái hai bông hoa hồng trước ngõ, cài lên đầu em và trên ngực anh.
Hạnh phúc riêng hoà trong hạnh phúc chung
Như trăm ngàn đôi lứa  vui cùng  nước non.

Mỹ Đức bức tranh xuân

Mỹ Đức bức tranh xuân
(Vọng cổ và Lý Sâm Thương)
Biên soạn : Dân Huyền
Thúy Đạt ca

MỸ ĐỨC BỨC TRANH XUÂN

Nói lối:
Em từng biết có Mai vàng Mai trắng.
Nhưng chưa hay có cả Mai Hồng.
Vễ thăm Mỹ Đức một sớm cuối đông.
Đã đón nhận hương Mai Hồng chớm nở.
Thoang thoảng lâng lâng hoà cùng nhịp thở.
Để thêm mến thêm yêu thêm nhớ một vùng quê cứ mỗi độ xuân về.

Vọng cổ:
1. Em vẫn nghe sóng nước sông Thanh, sóng Đáy vỗ về, cùng tiếng róc rách của mái chèo từ Suối Đường, Suối Yến và tiếng cá vờn trăng trên hồ nước Quan Sơn. Màu nước trong xanh hoà với màu xanh của núi đồi đồng ruộng, từ Phúc Lâm, Tuy Lai, đến Phùng Xá, Hương Sơn. Màu vàng của lụa của tơ khoe sắc bên đường cũng gợi cho em màu mơ đầy quyến rũ.

2. Thắng cảnh Hương Sơn hỏi người vệ dự hội, có biết chăng nơi đây thời dựng Đảng thắm đỏ màu cờ? Chi bộ Đốc Tín đầu tiên còn lưu dấu đến giờ, cho Mỹ Đức trưởng thành cùng đất nước, nên màu đỏ ân tình thành mái ngói đỏ tươi. Đỏ cả khăn quàng của lứa tuổi tương lai mà đoá Mai Hồng ngời trên đôi má. Cuộc sống hôm nay tuy còn vất vả nhưng vẫn vui như những ngày trẩy hội Chùa Hương.

Nói lối:
Muốn lên núi uống nước giếng trong, ta phải qua Bến Đục.
Cũng như qua đêm tối trời mới đến hôm rằm vằng văc vầng trăng.
Mỹ Đức ơi, đất Mai Trắng, Mai Hồng.
Đất thắng cảnh, cho ai đem lòng thương nhớ.
Chợ Nứa, chợ Sêu, Tế Tiêu, Ba Thá.
Những cái tên nghe mộc mạc nôm na mà thân quen mà gần gũi chân thành.

Lý Sâm thương:
1. Em đến thăm quê anh đẹp như tờ tranh ai vẽ.
Bao sắc xuân nơi đây làm cho người đến thêm say.
Dù mai ngày chia tay lòng em luôn vấn vương nơi này.
Rằng ta vì tương lại mà cùng nhau đắp xây cho đời.
2. Mỹ Đức bao thân thương, người đi Chùa Hương qua đó.
Bao mến yêu trao nhau, dù xa nào có xa đâu.
Tình ta càng thêm sâu, một tình yêu sắc xuân muôn màu.
Tình ta càng bên nhau, một tình yêu sức xuân thêm giàu.

Tình người Đức Thọ

Tình người Đức Thọ
(Vọng cổ, Ví Nghệ Tĩnh và Hoài Tình)
Biên soạn : Dân Huyền
Thúy Đạt ca
TÌNH NGƯỜI ĐỨC THỌ

Nói lối:
Đã từ lâu tôi chưa về Đức Ninh, chưa lên Chợ Thượng.
Thăm các bác, các o, các dượng thân thương.
Bà Nội xưa luôn nhắc câu “uống nước nhớ nguồn”
Đi giữa phố phường nhớ lúc qua truông qua suối.
Nội từng kể chuyện xưa “thân cò lặn lội”
Về làm dâu đất Xuân Nha vẫn nhớ câu vi sông La.

Hát ví:
“Ai về Đức Thọ quê ta
Chè thơm mật ngọt làm quà bốn phương
Thọ Ninh, Chợ Thượng, Thọ Tường.
Đi mô rồi cùng nhớ con đường về”,
Trên cầu Thọ Tường tôi nhìn về quê của nội.
Mà thấy Đức Tho hôm nay nhiều đổi mới.
Câu ví ngày xưa giờ càng lấp lánh dưới ánh trăng vàng.

Vọng cổ:
5. Dòng sông La như dải luạ mịn màng, làm đẹp thêm bao câu chuyện xưa nay. Chống giặc ngoại xâm không tính tháng tính ngày, chống lũ lụt cũng không tính ngày tính tháng. Trời quê ta lắm mưa nhiều nắng, người quê ta đằm thắm tình đời. Gửi đến muôn nơi tấm lụa đào cùng chiếc nón. Vùng xuôi vui đón chiếc thuyền Trường Xuân, chở nặng lúa khoai trong câu ví lâng lâng, của bao thế hệ “Trai Đông Thái, gái Yên Hồ”

6. Từ núi Mực, núi Son đến bến đò Vĩnh Đại, triền sông nắng trải lóng lánh câu hò, những hạt ấm hạt no nẩy mầm trên con đường lớn. Hướng mới đi lên đang về với các bác, các o các dượng, của quê ta qua kỳ lụt bão xanh lại màu xanh. Bà nội ơi bà có biết chăng con cháu đã trưởng thành, đang theo bước người xưa ngời ngời khí phách. Đồng ruộng hôm nay vào mùa thu hoạch, bỗng nhớ câu ví của bà xưa trong mỗi chuyến về quê: “Ai về Đức Thọ ta về – Nước trong gạo trắng nhiều bề làm ăn”.

Hát ví và nói lối:
Con sông lượn vòng cung nên thành câu thơ câu hát.
Lời nói cũng ngọt nào khi nhặt khi khoan.
Gặp kỷ nhiệm xưa làm hồn tôi trẻ lại đến ngỡ ngàng.
Dẫu năm tháng gió sương mái tóc đã chớm thay màu.

Ca Hoài tình:
1. Tình quê còn sâu lắng trong tâm hồn tôi.
Từng câu hát đắm say lòng người
Biết bao lời vương vấn ai ơi.
Dưới khung trời đổi mới nơi nơi.
2. Mùa xuân dù xa vắng vẫn mang tình quê
Dòng La hỡi vẫn nguyên câu thề
Luôn nhớ về vùng sáng Sao Khuê.
Đón xuân về vẫn thắm hương quê.

Mai chị về

MAI CHỊ VỀ

Vọng cổ
Sáng tác: Viễn Châu
Trình bày: Lệ Thủy – Thanh Kim Huệ

**************************************

Mai chị về rồi chị xin em lần cuối đêm chẳng còn dài chị nhắn em mấy lời, mẹ già nua thoi thóp hơi chiều tàn úa như lá thu khô cuối mùa trông nhờ em khi nắng và mưa. Mai chị về rồi dở dang duyên tình cũ, thư tình kỷ niệm em nhớ trao đến người và chị xin duyên đã không vẹn đành lỗi, xin hãy coi như chết rồi còn chị đi khóc ba đêm dài.

Vọng cổ:

Chị sẽ khóc với em trọn một đêm nay rạng sáng ngày mai mình sẽ chia tay chị về em ở, mang theo trong lòng niềm thương nỗi nhớ rời mẹ xa em về một phương…trời. Về với người ta từng bước chân xa ôi từng bước ngập ngừng, mẹ đến bên chị run run vành môi héo muốn dặn bảo thật nhiều nhưng không nói thành câu, ôi mẹ già tóc trắng như thác treo đầu núi, mắt lệ nhòa như sương khói phủ trường giang, mai chị về rồi xin gởi lại cho em hãy thay chị chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ.

Chị không gởi thì em cũng lo cho mẹ, chỉ sợ lòng già khó nguôi ngoai niềm thương nhớ đứa con yêu đã rời vòng tay mẹ thâm tình, đứa con mà mẹ hoạn dưỡng cưu mang cho nên vóc nên hình. Mai này về làm dâu nhà khác chắc lâu lắm mới có lần chị ghé về thăm, khi tối lửa tắt đèn rồi chỉ có mình em sẽ thay chị lo từng bát cơm chén nước, nhưng chắc không bao giờ thay thế được trong lòng mẹ già hình ảnh đứa con xa.

Em ơi mai chị đi em đừng buồn, em ơi sao còn nhớ thương một người, lời chị dặn nhớ nghe em cuộc tình rạn nứt con tim đắng cay u hoài mộng đầu đành theo gió trôi. Mai chị về rồi ngổn ngang trăm ngàn mối thơ mộng của đời con gái thôi hết rồi, ngày chị đi hoa trắng không còn cài áo mưa ướt hoen đôi má đào, hay chị nhung nhớ duyên năm nào.

Vọng cổ:

Mai chị về rồi còn có em thôi biết nói sao đây nếu người ta hờn trách, biết nói làm sao nếu người ta rưng rưng nước mắt hỏi người xưa sao sớm vội vong… tình.

Biết nói làm sao với người ôm khối tuyệt tình, khi chính chị mới là người vong phụ tấp bến sang thuyền phụ rãi người ta.

Em hãy bảo là chị nhắn lại một lời thôi là hãy quên đi chuyện yêu thương ngày xưa cũ.

Em biết nói sao đây nếu người ta cúi đầu câm nín không oán than hờn trách một lời nào.

Em hãy nói với người ta đừng buồn đừng khổ nữa khi một đời tình đã dở dang, bảo là chị đã theo chồng là cách đò ngang cách mấy sông, trăm năm chuyện cũ thôi đành lỡ, đợi chờ thương nhớ cũng bằng không, thơ tình ngày cũ giờ trao lại, là hết là thôi mộng buổi đầu.

Gió đưa cây cải về trời cho rau răm ở lại chịu lời đắng cay, chị về phương ấy mù xa để em ở lại nghe người ta nặng lời./.

Chuyện mùa dâu chín

CHUYỆN MÙA DÂU CHÍN
Vọng Cổ: Hồng Quân.

Trình bày: Hoài Thanh – Thanh Kim Huệ

***********************************

(Cao Phi)

Nữ: Gánh dừa mươi đôi  em gánh về  cho kịp chợ chiều.
Nghĩa tình bao năm  luôn bám đất  đất mình yêu.
Nam: Em về bên xóm  Hỡi người bạn cũ  năm ấy
Quanh năm bên xóm nghèo  em canh giữ cho vườn dâu xanh.
Nữ: Quanh năm bên xóm nghèo  em canh giữ  cho vườn… dâu… xanh.

(Vọng Cổ)

1. Nam: An Phước quê em rừng dừa reo trong gió, ráng đỏ chiều nay gợi niềm thương nhớ… quê… nghèo.
Chùm dâu vị ngọt hương thơm sao bằng lời chào người em gái hôm nào.
Nữ: Giặc trút xuống pháo bầy bom thảm, ngăn được nào đất đã hồi sinh.

Thủy chung đồng lúa bờ kinh, dòng sông anh giữ quê mình em canh.
Nam: Ôi suối tóc bay bay khi gánh vừa mươi đôi kẻo kẹt theo em, đi về xóm nhỏ…

(Lối)

Nữ: Lần thứ hai em gặp lại anh,
Đường quê trãi nắng bóng lung linh.
Nam: Lối xưa còn dấu người du kích,
An Phước giặc vào giặc khiếp kinh.

2. Nữ: Quên sao được chuyện ông già mù xóm cũ, và kỷ niệm ngày thơ theo tiếng hú ven đồng.
Đây cầu nhỏ em qua vây bót Cầu Sình.
Em đi dân công em làm liên lạc, vẫn mang cuốn sổ hồng có bài hát anh ghi.
Nam: Ngày ấy em dặn anh chép thật nhiều thiệt đẹp, em thích bài ca giọng nói Bác Hồ.
Nữ: Tròn một năm xa quê vào mùa dâu chín rộ, nay anh về xóm nhỏ hồi sinh…

Nữ: Hò..ơ..ớ..ơ… Con gái Ba Lai chàng trai sông Phước,
Ngày đêm xuôi ngược bến bắc Chợ Dòng.
Diệt thù trên lộ dưới sông, nghe tình đất nước..ờ…
Nam: Hò..ơ..ớ..ơ… nghe tình đất nước trong từng bước anh… đi.

(Trăng Thu Dạ Khúc)

Nữ: Bước… anh đi  mang tình quê hương vang khắp bốn phương.
Ra đi dặm ngàn
Nam: Ra đi dặm ngàn  Về Ninh Khoa Bảo  nào quản nguy nan.
Nữ: Bước đi vang dội quân thù còn run  bao bước chân.
Đêm dài hành quân,
Nam: Đêm dài hành quân
Nữ: Dẫu xa nhưng gần,
Nam: Dẫu xa nhưng gần
Nữ: Đường qua Ba Mỹ đến Ba Châu.
Nam: Giữ yên quê mẹ  quê dừa vườn dâu mãi xanh.

5. Nữ: Vườn dâu mãi tươi xanh như tình anh cùng sông nước. Mười mấy năm đánh tàu giặc trên sông anh sóng lướt… đêm… ngày.
Đội nắng dầm mưa chẳng quản tháng năm dài.
Nam: Lộ Sáu, Cái Mơn, Mỏ Cày, Hương Mỹ; đêm diệt tàu anh về Bình Đại, Ba Tri.
Nữ: Nhớ thương anh em chẳng buồn chi, đây cuốn sổ hồng anh ghi ngày trước.
Bài hát cứ dài thêm theo năm tháng, kìa mẹ đón anh trong ánh nắng thanh bình.

6. Nam: Hò..ơ..ớ..ơ… Dòng nước trong chảy ra sông biển,
Nghe ấm tình đất mẹ phù sa.
Chiều nay ra Phú An Hòa,
Vườn dâu An Phước ..ờ…
Nữ: Hò..ơ..ớ..ơ… Vườn dâu An Phước quê nhà chín… thơm.
(Về Vọng Cổ)
Nam: Bến Tre ơi! Ta về đây giữa ngày vui đất nước, nghe quê hương đang trỗi nhạc thanh bình.

(Trăng Thu Dạ Khúc)

Nữ: Gió… đưa hương bay về quê hương vui khắp bốn phương.
Hương xuân rộn ràng, chào xuân hai miền.
Nam: Vờn bay mái tóc dáng duyên duyên,
Giữ yên đất mẹ, quê dừa vườn dâu mãi chín thơm.

Tìm bài hát này:

  • chuyen mua dau chin
  • bài hát gánh dừa mươi đôi
  • ca cổ gánh dừa đôi mươi

Hát về nông trường sông Hậu

HÁT VỀ NÔNG TRƯỜNG SÔNG HẬU

Vọng Cổ, Lý tòng quân
Lời mới: Ngô Hồng Khanh

Thể hiện: Cao Thị Thắng, Hoàng Việt Thanh

Lý tòng quân:

Con kênh dài, con kênh dài xanh xanh
Nướt trôi trôi nước quanh ruộng đồng
Mình đưa nhau về trên nông trường yêu thương
Đồng lúa đưa hương cá nhởn nhơ bơi lội
Con chim trời lượn qua trên nông trường cất tiếng ca

(1)

Con cá quẫy đuôi.
Con chim trời tung cánh.
Con trâu mượt đen nằm nhơi trong nắng.
Đàn vịt trắng rỉa lông – ngỡ cánh đồng bông vải trắng.
Sông Hậu ơi say đắm nông…
… trường. Điện sáng giăng giăng đi giữa phố phường. Mình về đây ơi nông trường sông Hậu, say cái nắng đốt ngoài đồng và ngọn lửa cháy trong tim, say tiếng máy rì rầm suốt lúa đêm đêm, say cái gió miên mang ve vuốt ánh trăng mềm, say ánh mắt nhiệt tình những người chị người anh, say những bước chân ngày đêm hối hả.

(2)

Ôi những nếp nhăn nâu hằn sâu trên vầng trán đẹp tựa màu nâu trên mỗi đường cày. Mái tóc bạc thêm mà tim vẫn trẻ hoài. Tôi muốn hát về một người chiến sĩ mấy chục năm dài vẫn bền bỉ đấu tranh. Thắng giặc ngoại xâm giờ chiến thắng nghèo nàn. Tôi muốn hát về những mái đầu xanh màu da rám nắng, những lưng áo nhuộm phèn đầy mồ hôi muối trắng. Nắng vẫn đốt ngoài đồng và lửa vẫn cháy trong tim.

Lý tòng quân:

Tôi say nhìn, tôi nhìn đồng xa
Phải nơi đây mảnh đất xưa hoang tàn?
Mồ hôi bao người đã tưới thành ruộng xanh
Đồng lúa mênh mông ấm no đang gọi
Ôi nông trường bao la, nghe tim mình hát ca.

(4)
Phải chăng em hạnh phúc ấm no từ bàn tay ta chắt chiu gầy dựng? Lo cái nắng hạn tháng Năm con nước rong tháng Bảy. Hạt lúa ngoài kia đêm nằm trăn trở thì ở nơi đây đếm từng giọt mưa rơi người cũng trăn trở trắng đêm …
…dài. Lúa dưới mưa rơi lúa vẫn ấm tình người. Con cá ngoài sông về nông trường đẻ trứng. Rạ ở lại nuôi đồng cho hạt lúa về kho. Chị kỹ sư gầy lo nuôi ú đàn heo, tròn trĩnh tung tăng bu quanh bầu sữa mẹ. Anh máy kéo da ngăm mà nụ cười rất trẻ. Mặt đất nhấp nhô vẫn thẳng đường cày.

(6)
Mùa xuân mới về nông trường sông Hậu
Say cái ánh nắng đốt ngoài đồng ngọn lửa cháy trong tim
Say ánh mắt nhiệt tình những người chị người anh
Thương sắc da nâu như màu nâu của đất
Thương cái vất vả đêm ngày hối hả những bàn chân
Thương mái đầu bạc mà trái tim rất trẻ
Thương nếp trán nhăn nheo hằn sâu suy nghĩ.
Nông trường đây tôi ngỡ chiến trường – chiến trường đó của những người chiến sĩ chiến thắng đói nghèo và chiến thắng ngoại xâm, chiến trường đó của bao điều suy nghĩ: phải làm gì no ấm cho quê hương.

12